0

2017

11h23′ ngày 28 tết tại công ty

2017 với mình có lẽ là 1 năm xuống dốc trầm trọng về mọi mặt thì phải, nhìn lại để sang năm cố gắng thay đổi tốt hơn

Công việc: Nghỉ thai sản gần 6 tháng, nghỉ tai nạn 1 tháng, đi làm có 5 tháng thì làm 2 đơn vị, 3 công việc khác nhau, hiện chưa bắt đầu join vào việc mới. Sang năm phấn đấu vậy 😀

Sức khỏe: Năm vừa rồi sức khỏe vẫn dẹo như bình thường, nhưng đen hơn một chút là bị ngã xe máy gãy xương quai xanh, nằm nhà chơi mất 6 tuần mới đi làm. Thiệt hại đủ đường về kinh tế và tinh thần. Hiện vẫn chưa tự đi xe máy được, đành “dành cả tuổi xuân đi làm chỉ trả tiền đi lại” vậy

Gia đình:

  • Năm vừa rồi bà nội thật quá vất vả với nhà mình, hết cháu ốm lại tới con trai con dâu ốm, không có bà thì đúng là chẳng biết quay như nào. Dù không nói ra nhưng thực sự thấy có bà quá tốt, tự nhắc nhở mình phải sống tốt hơn để bà đỡ vất vả
  • Chồng: thôi tự tổng kết trong đầu thôi
  • Bi và Mi:
    • Năm rồi Mi ốm hơi nhiều, qua 1 tuổi rồi mà bao nhiêu mũi chưa tiêm. Mong rằng năm mới cả 2 bạn đều sẽ mạnh khỏe. Mọi chuyện khác sẽ đều có cách giải quyết cả 🙂
    • Dạo này Bi ngô lớn rồi, nhưng bướng hơn nhiều, học điều xấu cũng nhanh nữa, nên mẹ phải cố gắng dành thời gian để nói chuyện với bạn nhiều hơn mới được. Phải duy trì lại việc đọc sách/ truyện cho bạn để tránh xa tivi, mtb. Năm vừa rồi mẹ cũng quát mắng Bi hơn nhiều, tự kiểm điểm bản thân để sang năm học cách kìm chế để đối thoại với bạn tốt hơn

Du lịch: Bao giờ cũng sẽ có 1 mục vì những chuyến đi sẽ khiến gia đình vui vẻ hơn, Bi ngô được mở mang tầm mắt hơn, trưởng thành hơn. mình nghĩ thế 😀

  • Năm rồi tính cả đi Sài Gòn theo bố thì nhà mình đi được 3 nơi: Sài Gòn, Đà Lạt và đi Serena với hội khỉ. Quãng thời gian đi Sài gòn tuy vất vả vì cả ngày chỉ ở nhà trông 2 bạn chờ tối bố về nhưng mình cảm thấy happy, được toàn thời gian trải nghiệm với 2 con, dạy con những điều mẹ cho là hay, là đúng
  • 2018 ngoài lịch đi Thái đã có sẵn thì mong muốn sẽ cho các con đi được 1-2 chuyến nữa và hoàn thành đc dự định đi off con cùng với mấy bạn hội khỉ. kekee

Tài chính: Một năm kinh tế buồn, thu nhập giảm đều so với 2 năm trước. Khoản trả ngân hàng theo kế hoạch cũng không thực hiện được. Thôi kệ. Tới đâu thì tới thôi =))

Thế thôi. Chào 2017

2018 sẽ tốt hơn. Chắc chắn vậy rồi

 

 

Advertisements
0

Mi đã có trận ốm đầu tiên

Đầu tiên là chảy nước mũi, hai hôm, sau đó là sốt, sốt cao, nóng, làm em mệt, nằm ngủ li bì, dậy thì cũng chỉ lừ đừ, không nghịch chơi như mọi hôm, thương lắm. Không biết do lây ốm của bố mẹ hay do em mọc răng. Mau khỏi em nhé, hệ miễn dịch cố lên.

Đêm qua mẹ phải bế cả đêm, vì cứ đặt là em dậy khóc, có lúc sốt 39.9 độ, người nóng như hòn than. May mà sáng thì đỡ, ngày hôm nay khá hơn rồi, hi vọng tối không sốt nữa và ngủ được.

1

Mi và Bi

Sáng sớm ngày 16, đang ngủ thì Xuta có điện thoại, nó nghe xong gọi mình dậy, kêu gọi về cho vợ ngay. Vì mình có thói quen tắt sóng (airplane mode) khi đi ngủ (vợ dạy) nên vợ không gọi được cho mình, vợ mình đã nhắn cho anh Phương và anh Phương gọi Xuta.

Về ngay HN, 1h vào tới viện. 3h bác sĩ mới có mặt để mổ, Dung đau chảy cả nước mắt. Khổ thân. Hơn 4h thì y tá đẩy em bé ra, tã ghi sinh lúc 3h20p. Em bé được đưa về phòng chăm sóc, tầm hơn 5h thì y tá gọi người nhà ra tự bế em bé. Mẹ bé thì phải nằm ở phòng hậu phẫu 4 tiếng mới được về phòng sau đẻ.

Ở cái phòng to nhất viện luôn, 7 giường, 7 bà đẻ và khoảng 14 người chăm. Có nhà thì hẳn 4-5 người chăm. Nhà mình 2 người. Tất cả đều là đẻ mổ. Bà nào bà nấy đau, nhăn nhó, khổ.

Mi hôm đầu tiên không chịu uống sữa, uống rất ít, toàn ngủ, lại hay bị trớ, trớ ra cả dịch màu đen đen như máu. Sợ quá gọi bác sĩ, họ đưa lên phòng chăm sóc sau sinh để rửa dạ dày, rồi để đó theo dõi cả ngày. Tới hơn 8h tối mới được về với bố mẹ. Mi vẫn hay bị trớ nhưng được cái là bú sữa mẹ hoàn toàn, không dùng chút sữa ngoài nào.

Hôm 16 mình bay về rồi vào viện luôn, ở viện cả đêm, hôm sau về nhà thì Bi đi học, chiều lại vào viện, không gặp Bi tới tận hôm hai mẹ con Mi ra viện. Nhớ Bi quá.

Tối Bi không ngủ với bố mẹ như mọi khi mà ngủ với ông bà, nhưng lúc đi ngủ thì bố phải cho ngủ mới chịu. Tối hôm nào cũng lăn lộn mãi mới ngủ. Sáng thì có hôm 5h khóc lóc chạy sang nằm với mẹ. Sáng nào cũng khóc lóc không chịu đi học, đòi ở nhà, vừa nịnh nọt vừa doạ nạt thì anh ta mới chịu đi học.

Hỏi Bi là bố đi công tác tiếp nhé, Bi mếu máo bảo không, con nhớ bố. Ôi thương quá, nhưng bố không đi làm thì lấy tiền đâu mà mua đồ chơi hả Bi ngô.

Bi rất thích bế em Mi, thích cho em Mi tu sữa, nhưng khi em khóc ầm lên thì anh hoảng quá rụt cả 2 tay về, may mà bố vẫn đỡ không thì em Mi ngã lăn quay :))

 

0

Em Mi tuần 28

Em Mi có khả năng sau này sẽ làm võ sĩ, ngày nào em cũng uỳnh uỳnh trong bụng mẹ không kể ngày hay đêm, đá bên trái, đấm bên phải :))

Hi vọng sau này dù làm gì emcũng giữ vững tinh thần như bên giờ nhé

Anh Bi dạo này bắt đầu quen với việc ngủ không cùng mẹ. Mẹ nửa đêm tỉnh dậy không thấy Bi đâu lại mò ra xem 2 bố con ngủ như nào. Chắc mẹ cần làm quen với việc ngủ không có Bi hơn là Bi cần làm quan ý chứ ^^

Dạo này mẹ mệt nên cũng ít quan tâm tới anh hơn, có lẽ vì thế mà anh càng hay mè nheo nhũng nhiễu mẹ giống như con mèo ý. Nhiều lúc thấy vừa thương, vừa bực nhưng thương anh nhiều hơn ý. Mẹ sẽ cố gắng để anh vẫn là em bé của bố mẹ, không bắt anh phải lớn chỉ vì bố mẹ có thêm em Mi. Anh yên tâm nha

Trường anh cũng sắp khai giảng rồi, năm nay là năm thứ 2 của anh, anh biểu diễn văn nghệ nhưng mẹ lại không tham dự dược xem anh nhảy nhót thế nào. Hi vọng là không có mẹ anh lại bạo rạn hơn. Anh cố lên.

————

Mẹ viết đoạn này từ lúc em Mi28w, giờ em Mi đã 36w rồi, chẳng mấy nữa mà Bi sẽ được gặp em Mi. Sẽ ko còn cảnh anh đang nằm vùng dậy thơm bụng mẹ chúc em Mi ngủ ngon, ko còn cảnh anh ôm bụng mẹ cười lớn “cái bụng tròn to”, ko còn cảnh anh bế bụng mẹ nữa,… nhưng sẽ có nhiều cảnh anh với em Mi đáng yêu hơn nhiều nữa. hihi. Ngóng chờ phết ý

 

1

Bi ngủ với bố

Tối qua chơi ở sân rất vui, xong về nhà đánh răng rửa mặt rửa chân tay ăn sữa chua để đi ngủ. Bi từ lúc mở cửa vào nhà đã hét toáng lên đòi ăn hai hộp sữa chua. Ăn xong một hộp, sang hộp thứ hai thì kêu không ăn nữa, mang ra nhờ bố ăn hộ.

Xong khi thấy bố sang phòng ngủ nhỏ để làm việc thì anh ta chạy vào kêu: “Mẹ ơi con thích làm việc với với”, mẹ bảo “Thích ở phòng này thì phải ngủ luôn bên này, không được với mẹ”, Bi bảo vâng. Bố bảo ok, chắc chưa, Bi kêu “Chắc ạ” :)) Bố bảo sang chào và chúc mẹ ngủ ngon rồi sang đây. Sang hào hứng lắm, ngồi lòng bố, rồi thấy laptop của bố có số 28 (là ngày 28, phần mềm calendar nó hiện ngày trên taskbar), Bi cứ hỏi đi hỏi lại sao lại có số 2 và số 8, bố giải thích là 1 tháng có 30 ngày, hôm nay là ngày 28, hôm qua là 27, mai là 29 … Bi hẳn nhiên là chả hiểu gì, nhưng chắc vài hôm nữa sẽ tự hiểu ra.

Xong lại lấy tai nghe của bố, kêu “Bố ơi con đeo tai nghe của bố”, ừ đeo đi, đeo vào rồi bảo: “Bố ơi chả có tiếng gì cả”, ừ thì bật nhạc cho Bi nghe, search piano trên Apple Music, Bi nghe mấy nốt đầu bảo bố: “Nó chỉ tinh tinh lên rồi thôi ý” :)) Sau đó thì nhịp nhịp tay có vẻ rất thích thú.

Sau khi nghe một lúc thì bố bảo nằm xuống ngủ, lúc này thì bắt đầu đòi về bên mẹ, nhưng bố phân tích là lúc nãy con đã đồng ý ở bên này ngủ, chính con đồng ý rồi sang chào mẹ mà. Thế là có vẻ hiểu ra vấn đề, nằm im ngủ. Ngủ ngoan phết. Gần sáng có lăn xuống đất bịch một cái, nhưng chắc chân tay rơi xuống trước nên chỉ lồm cồm bò dậy rồi ngủ tiếp, không khóc lóc gì. Yêu ghê.